A Particularly Hard Day

10.25.2013

Print by bearandrobotstudio
Everybody I went to school with is moving on with their lives. They are starting new relationships, falling in love, getting married, having kids, traveling, finding their dream job, exploring the world. Facebook has become a never-ending source of jealousy for me, and then I am plagued by guilt for feeling the way that I do.

Today was a particularly hard day for no particular reason. I just feel like my life is at a standstill, and it drives me crazy. I feel utterly useless. I have no job, no source of income. I am literally doing nothing with my life right now. And while I used to think that it would be amazing to just do nothing all day, every day, I have come to the conclusion that it is the bane of my existence. I rely on people for just about everything, and it puts me out of my element.

I have essentially lived on my own since my senior year of high school. My parents have helped me, but I was fairly independent at a young age. I had to be for my son. Over the past few years especially, I have learned to rely simply on myself. 

That has been the hardest part of getting cancer so far. I feel like everything is out of my control. I feel like my entire life has been temporarily hijacked by stupid cells in my body that are trying to kill me. I know one day I will regain control, but it becomes hard to see the light at the end of the tunnel. 

When will that day come? 

When will I feel normal again?

One Response to “A Particularly Hard Day”


  1. Diệp Âm Trúc thầm nghĩ, gật gật đầu nói: “Ta cũng cho rằng như vậy. Trước kia lúc ở nhà, đối với chuyện bên ngoài đều không biết. Lúc đi tới Mễ Lan, ta mới cảm giác được tri thức của mình như cái hòm trống. Lần này về học viện, ta nhất định học tập những tri thức khác cho tđồng tâm
    game mu
    cho thuê nhà trọ
    cho thuê phòng trọ
    nhac san cuc manh
    số điện thoại tư vấn pháp luật miễn phí
    văn phòng luật
    tổng đài tư vấn pháp luật
    dịch vụ thành lập công ty
    http://we-cooking.com/
    chém gió
    ốt.”
    Tây Nhĩ Duy Áo mỉm cười, nói: “lần này ta giảm bớt phần thưởng cho ngươi, ngươi không trách ta chứ?” Ngữ khí của ông hiện tại một chút đều không giống một vị đế vương.
    Diệp Âm Trúc lắc đầu, nói: “Ta từ trước không muốn được thưởng cái gì hết.”
    Tây Nhĩ Duy Áo nói: “Mễ Lan Ma võ học viện mặc dù là đại lục đệ nhất học viện, nhưng là, ở đó chủ yếu truyền thụ vũ kỹ hoặc là ma pháp. Ngươi muốn học tri thức khác, sợ rằng phải thất vọng. Bởi vì Mễ Lan Ma võ học viện cũng không có nhiều loại môn học.”
    Diệp Âm Trúc buồn bực, “Ta ở nơi nào mới có thể học được đây?” Hắn bây giờ đối với tri thức phi thường khát vọng, cũng không muốn nghĩ tới khi người khác nói cái gì, chính mình đều giống như thằng ngốc không hiểu một cái gì.
    Tây Nhĩ Duy Áo đứng lên, chỉ vào giá sách chung quanh, nói: “Ngươi chưa từng nghe qua câu nói nọ, trong sách có hoàng kim, trong sách dáng như ngọc. Ngươi muốn có được tri thức, sách chính là người

    ReplyDelete